Hôm nay em đọc blog của 1 người em biết nhưng ko quen, thấy nực cười trước những câu văn dài ngắn đứt đoạn ngô nghê, tô hồng bản thân mình và hạ thấp những người tốt đẹp gấp ngàn lần mình. Có thể em chỉ nghe 1 phía, em phiến diện, nhưng cái cách post entry rồi lại xóa, những câu nói tục tĩu mà người đó đã từng dám viết ra, và cả cái ngạo mạn đến điên rồ ấy, em cảm giác như gặp phải 1 người hoang tưởng. Thấy nhức nhối thay cho bạn mình, muốn cười vào cái sự cao thượng nhỏ mọn và cái kiểu ra vẻ bí mật rởm đời. Hừm, lâu lắm ko viết mấy cái kiểu như thế này, lại thấy mình quay lại 1 phần mất dạy

)
Ngẫm đến mình, em nhắm mắt làm ngơ trước những câu nói của người, cười nhạt khi thấy có người nói em là "đểu", định viết 1 entry cho khỏi ấm ức nhưng lại thấy ko đáng, và quên ngay. Nhưng hôm nay em lại muốn đào bới chuyện cũ, đã cố gạt đi nhưng ko biết vô tình hay cố ý mà cứ có người gợi lại cho em. "Nó chửi em trên blog", ôi trời, chỉ trừ 1 cái entry bên blog cũ từ cách đây 3 năm, em chưa bao giờ bôi bẩn blog mình bằng những câu chửi bới. Những hồi tưởng của em về quá khứ, những sự thật rất rõ ràng được em viết ra, người gọi đó là "chửi"???? Trong những dòng chữ ấy, em chỉ gọi người bằng duy nhất 1 chữ "anh", em điểm lại quá khứ của mình theo giọng điệu nhẹ nhàng nhất, để rũ bỏ hết những ám ảnh đang đeo bám em. Như vậy là em đang "chửi", sự thật ấy làm người cảm thấy bị xúc phạm đến thế sao?
Uhm, nếu em "chửi", thì cái chữ "đểu" người nói với em, rồi những "im đi", "ngứa tai", "té đi" .... sẽ được coi là gì nhỉ? Trước đây em sẽ bào chữa đó là do tính cách, do sự nóng nảy, do thiếu kiềm chế.... nhưng giờ em ko tìm cách biện minh, cũng ko dựa vào đó mà đánh giá người thế này, thế kia... Đơn giản hơn, em đã học cách vô cảm rồi.
Thế nên, dù người có bôi bẩn người con gái đã từng ở bên mình trong suốt 5 năm dài, thì em vẫn tin còn nhiều người đủ hiểu em để nhìn vào em 1 cách công bằng.