Đêm nay…
Tình yêu chúng ta hóa thân bay về trời…
7 năm dài mình đi vẹn một lối yêu.
Ta đã vẽ được một vòng tròn dài ngần ấy năm, để rồi trở về 0. Thành hóa kiếp.
Anh có khóc không? Đã bao lâu rồi nước mắt anh không còn lăn nhòa trên má?
Mà sao em không thể khóc được, vì dường như em đã cố quá sức để mà hận thù và yêu thương người.
Đêm nay…
Tình yêu chúng ta hóa thân thành bọt biển - tan đi trên bờ cát rộng dài…
Cái đêm trăng hờn giận mình ngồi bên nhau ấy…
Để cứ mỗi độ trăng về, nhìn lên những sáng rực, trái tim em lại thổn thức về anh…
Anh chẳng nhớ gì đâu, anh chẳng còn gì để mà nhớ.
Anh quên đi mất, để rồi lại gọi người yêu 6 năm là Kẻ đặt điều…
Cho đến khi chợt bừng nhớ, anh hóa thẹn thành GIỠN đùa…
Rằng không thật.
Hoang tưởng…
Bệnh…
Tởm và cả khinh.
Mẹ anh với thân xác bẹp dí trên giường bệnh, vết mổ rướm máu, em ngồi đó, cào cạy từng kẽ đất móng tay, em khi ấy đâu có tởm để mà trốn tránh người.
Anh ở đâu giữa phố hồ se lạnh, khi đứa em gái bé nhỏ chảy khỏi mình giọt máu đầu tiên thiếu nữ, mẹ anh mắt sáng bừng khoe khoang cùng em?
Anh đã bao giờ đặt phần NGƯỜI lên mắt để mà nhìn em chưa?
Anh đã làm gì với 16 của em vậy? Anh hóa nó thành gì? Thằng nhóc mang trong mình cả đầu đời thiếu nữ của em. Mang đi cả trái tim yếu mềm biết thổn thức.
Cho đến giây phút cuối cùng, anh vẫn không nói với em một lời Xin lỗi.
Chỉ một lời thôi, em sẽ thứ tha cho anh mọi thứ.
Nhưng anh vẫn chọn lấy sự nguyền rủa suốt kiếp của em để mà đi cho đến hết cuộc đời mình…
Mãi mãi cho đến khi em chết đi. Chỉ cho đến khi em đi mất. Em mới thôi không thù hằn anh thêm bất cứ phút giây nào.
Em sẽ đeo mang Hy vọng, sẽ đeo mang một điều là mãi mãi, sẽ đeo mang 16 anh…
Có bao giờ nghĩ nhẹ được như gió thổi vào thinh không không em?
Ông Trời cho chúng mình trải để rồi tròn hơn cho những mối quan hệ sau và về sau nữa…
Nhưng nếu như có được làm lại, em vẫn sẽ là em như thế.
Vẫn dày vò, vẫn phá nát để làm sa ngã cuộc đời anh. Mặc cho anh cứ đứng đó và gào rú “Làm vậy có mệt mỏi không? Được gì? Điên mất rồi à?”
Chỉ vì YÊU. Là YÊU thôi.
Vì một khi cánh cửa về anh không khép chặt, thì mãi mãi em cứ sống mà không thể chỉ sống CHO MÌNH.
Với em, một tình yêu mất đi, chỉ khóc gào thôi thì chưa bao giờ là đủ.
Chiều dần tàn…
Phải rằng em nhìn thấy những bóng người trong những bộ áo quan trắng nhờ đi ngược phố?
Cái chết vờn đùa, nó lởn vởn trí óc em… Nó giỡn cười và nhởn nhơ vuốt hờ vào bờ má.
Phải rằng con người ta cũng đang mặc áo quan đi vờ vật giữa đời. Trong cái tâm đã chết thối dần mòn?
Có cái gì đó đã chết đi. Em thấy được mùi tang tóc. Hình như thằng nhóc của em đã chết đi. Hay tình yêu trong em bốc lên mùi nhang khói?
NÓ chết rồi. NÓ hóa kiếp đau thương…
Mãi từ đây và về sau, dài mãi… Anh đứng trước em mãi chỉ mang một cái bóng trắng nhờ.
Anh đã chết.
Em tái sinh.
Đôi chúng ta chỉ giản đơn là một trong những cặp tình nhân sinh ra dưới một vì sao xấu.
Nên chỉ có thể gặp gỡ nhau, yêu đương nhau, rồi làm nhau đau thắt, mà chẳng bao giờ đến được với nhau.
Như một định mệnh.
Và nếu như ngày sau, dẫu có vạn ngàn về sau nữa…
Em vẫn muốn lại được yêu anh. Rồi đau đớn vì anh. Hận thù anh. Như một vòng tròn vạnh của chướng nghiệp.
Thà rằng gặp gỡ anh rồi đau đớn vì anh còn hơn cả một đời em sống mà không biết đến anh.
Anh yêu ơi, em đang nhắm lại con mắt nhìn về phía anh!
Em không bao giờ mỏi mệt vì em biết mình còn chờ đợi anh thêm 10 năm mòn mỏi.
Nhưng anh không cho em cơ hội đó. Mình để lỡ mất đời nhau.
Anh chối bỏ em. Chối bỏ chính bản thân mình. Những yêu đương đã từng có.
Em sẽ hóa mang cái mãnh liệt đó đặt vào một người trai khác, tái sinh để lại YÊU lần nữa…
Với trái tim khắc một vết hằn, khác với hôm qua, còn mơ về một ngày tái hợp.
Em sẽ làm ĐƯỢC. Khi mà cái nhói của anh giờ đã làm thành SÓNG…
Sẽ một người trai nhìn thấy được em, trân trọng và yêu quý.
Sẽ là “Đó, đúng chính là người đó!”
Sẽ.
Tái sinh.
Em đã yêu anh bằng một tình yêu quá lớn.
Cảm ơn đôi bàn tay ấm cào những vụn nến trên Quảng trường đêm mưa đông nghịt ấy.
Bởi, nó CHẠM vào em.
(.:VH2M:. Star Crossed Lovers 29/3/2010)