"Anh Sẽ Đợi Em Ở Phía Cuối Đường
Lê Huy Thiên Trang
Đừng trách anh, nghe em yêu thương?
Lối chúng mình định qua phố phường tấp nập quá
Dòng người cuốn em đi, đời bao nhiêu sự lạ
Không dắt tay em, vụng quá, sợ em cười!
Anh sẽ đi cùng em khi phố đã thưa người
Khi đã vắng những lời mời đon đả
Khi em cần tình yêu mà không cần phép lạ
Khi sánh vai cùng anh, em kiêu hãnh mỉm cười
Anh sẽ đến cùng em, nếu giữa đường bão nổi
Nếu gió gầm, đêm tối bỗng choàng buông
Còn, em ơi, nếu lạc giữa phố phường đô hội
Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường.
Có những cuộc tình, những tình nhân thầm lặng bên nhau một cách rất đẹp!
Xin được là "anh", nói lên điều muốn nói với "em"_ một tình nhân ham chơi, ham vui quá giữa cuộc đời biết bao thứ mời gọi! Anh định dắt em đi qua con đường ấy, mà sao vào giờ cao điểm, tấp nập và ngột ngạt quá em à! Anh chưa đủ kinh nghiệm, cũng trắng tay kinh nghiệm, chẳng dám dắt em đi, sợ em cười!
Nhưng
anh sẽ đi cùng em khi tình yêu của anh là sức mạnh duy nhất em cần, khi bên em ko còn kẻ đón người đưa, ko còn những cuộc tình chóng vánh hay ảo tưởng, ko có những chàng trai quanh em "đon đả", em cần anh và tình yêu thật sự của anh, khi đứng bên anh em mỉm cười hạnh phúc và kiêu hãnh,... Anh sẽ đến cùng em, sẽ nắm lấy tay em nếu em gian nan, chơ vơ giữa cuộc đời... Đêm tối sẽ bị ánh sáng tình yêu xua tan, em tin ko?
Còn, em ơi, nếu lạc giữa phố phường đô hội
Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường.
Nhưng hình như em còn đang lạc giữa "phố phường đo hội", giữa muôn ngàn những đon đả cuộc đời... Anh sẽ kiên nhẫn chờ em bước chân qua tất cả, để đến với anh bằng con tim và tình yêu chân chính! Anh sẽ đợi em ở phía cuối con đường, nơi tất cả ra đi, chỉ tình yêu ở lại mà thôi... "
.................................................. .................................................. .................................................. ..............................
Một ngày dọn dẹp lại hòm thư, bắt gặp ngày xưa còn xót lại, giật mình...đã lâu lắm rồi!
Và như thế, em và anh vẫn đi trên con đường, chỉ có điều không còn nắm những bàn tay cũ, nụ cười vẫn vậy, nhưng chẳng còn mang những dấu yêu ấp ủ, không còn bóng hình của em và anh...
Ngoảnh lại bỗng thấy thời gian trôi thật nhanh, một mùa thu lại rất gần để ngóng chờ hoa sữa, duy chỉ có chúng ta, chỉ 2 đứa mình là chẳng còn nhau nữa. Đôi lúc, thật mong manh, em vẫn thẫn thờ...
Và có thể, nói với nhau rằng, đời không như là mơ, để đợi chờ một ngày ta bé lại, anh nhỉ, nhoẻn một nụ cười là thấy thời gian xa mãi, liệu có còn anh đứng cuối con đường?
Em chẳng còn là tình nhân để lạc giữa phố phường, và nơi ngã rẽ, anh cũng dắt tay người con gái khác, dẫu chúng ta vẫn ngẩn ngơ trước một mùa hoa ngào ngạt, nhưng cũng nhủ thầm, chẳng bao giờ, và chẳng thể, phải không anh?...