Dấu yêu ạ, đợi em về anh nhé
Dẫu thu qua, đông giá cũng đến rồi.
Lá vàng rơi chiều vừa đi qua ngõ.
Anh có còn mong nhớ nữa hay thôi.
Dấu yêu ơi, đèn Phố đã lên rồi.
Mình em đi giữa đèn vàng hiu hắt...
Hình như là...ở bên kia anh nhắc....
Nên nơi này nước mắt chẳng kịp khô...
Dấu yêu của em...kỷ niệm vẫn nguyên sơ.
Như ngày anh đi mang theo bao vọng ước.
Bàn tay nào dắt tay em giữa phố phường thân thuộc.
Giờ cũng đã chia xa....
Dấu yêu ơi, em sẽ chẳng khóc mà.
Dẫu nhớ mong có dài hơn tóc rối.
Em sẽ là sân ga đợi chuyến tàu anh trở lại.
Để 1 nửa trở về nguyên vẹn mãi trong nhau....
===========
Đừng vin vào những Ký ức của chúng ta để đợi chờ.....Đừng mong mỏi những câu thơ Ngày xưa em từng viết....
Ừ, em đã hứa sẽ đợi anh, em đã hứa sẽ mãi mãi yêu anh. Nhưng giờ thì em mới hiểu chẳng có gì là mãi mãi. Tất cả mọi thứ chỉ tồn tại trong 1 khoảnh khắc nào đó, những cái sau này còn lại chỉ là hình bóng của nó mà thôi....
Đừng đợi em nữa.
Đừng chờ em nữa...
Đừng làm em thêm day dứt....vì 1 lỗi lầm đã qua.
Đuợc ko anh? Cứ ghét em đi, cứ giận em đi, chỉ xin anh đừng cao thượng như thế, đừng bao dung như thế, đừng vị tha như thế....
Cuộc sống của em bây giờ là cu Bin. Thế giới của em bây giờ là thế giới của cu Bin. Dẫu bây giờ vì thương em mà anh chấp nhận tất cả. Chấp nhận cả 1 giọt máu ko fải của anh. Nhưng đường đời còn dài lắm, lòng ích kỷ của người đàn ông sẽ chẳng bao giờ thôi nhắc nhở anh rằng: Bin ko fải là con trai anh. Nó sinh ra bởi 1 thứ ngỡ là TY của em với 1 người đàn ông khác. Anh sẽ suốt đời đau khổ, dằn vặt vì đã lỡ yêu thương và chia sẻ với em lúc em khó khăn và đơn độc nhất....Anh sẽ thấy mình thiệt thòi....
Sân ga nhỏ những buổi chiều ký ức. Em ko còn là Sân ga đợi chuyến tàu anh bôn ba trở về. Tha lỗi cho em. Cuộc đời em giờ dành tất cả cho con trai em....Quên đi những câu thơ em đã viết tặng anh, những nỗi nhớ và TY em đã từng dành cho anh, quên đi những gì chúng ta đã có. Đừng nhầm lẫn giữa yêu và thương đựợc ko anh? Đừng bắt mình fải có trách nhiệm với 1 sai lầm anh ko gây ra....
Em đã có anh, có những tháng ngày thật sự Hạnh fúc bên anh. Em cảm ơn anh vì điều đó. Nhưng em ko thể quay lại là Bé của ngày xưa....Người đàn bà đa đoan và nông nổi của anh ngày nào giờ đã khác. Anh sẽ chẳng bao giờ bình yên được nữa đâu nếu cứ day dứt vì 1 người trong quá khứ. Em hiểu, nhưng em tự lo cho mình được mà. Anh thấy đấy, giờ em vẫn rất ổn fải ko nào? Hạnh fúc được làm mẹ đã lấn át tất cả những khổ đau, cơ cực....Niềm vui chào đón 1 thiên thần sắp chào đời khiến em đủ can đảm để tiếp tục những bước chân tự tin....
Còn anh nữa, sống cho thực tại của mình đi, Ngốc nhé! Có cả ngàn cách để yêu thương hay chia sẻ. Và nếu thật sự thương em nhiều đến thế thì hãy để em thấy anh sống cuộc sống của anh, với TY và HP anh xứng đáng có được....và ko chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa...vì em....
HP nhé, Người xưa của em!
..................................................
........