Em níu lại cơn mưa
Cho mặt hồ thêm lặng
Em giữ lại sợi nắng
Cho ngày màu phôi pha.

Này 1 phút rời xa
Này ngàn năm ngăn cách
Này muôn vàn lời trách
Này hàng triệu nỗi đau.

Thế gian còn bao lâu
Để người yêu mải miết
Tình yêu đâu bất diệt
Nên người vội chia tay.

Thả theo chiếc lá bay
1 chuyện tình dang dở
Hồn người chia 2 nửa
Bỗng hóa kẻ thơ ngây.

Viết tên người bằng mây
Giữ chân người bằng giò
Nhớ người qua con phố
Phố muôn đời không tên.

Không tiếng cười hồn nhiên
Không có ngày thơ dại
Không điều gì mãi mãi
Không hơi ấm thuở xưa.

Len cả vào cơn mơ
Nỗi cô đơn thổn thức
Trong tận cùng vị đắng
Em vẫn chỉ riêng em.